Trang 25 trong tổng số 26 bí mật ở trong căn buồng ngủ này. Như thế anh cũng không làm trái lời thề của mình, mà em vẫn được toại nguyện."
"Nhưng giờ đây em đã đến tầng 19 của địa ngục rồi, em không biết phải làm gì..."
"Bức tranh này đã đưa ra câu trả lời rồi mà! Hãy mãi mãi ở bên anh, em nhất định sẽ được hạnh phúc!"
Xuân Vũ run run, run mãi không thôi; sau mấy giây do dự, cô đặt tay vào lòng bàn tay Cao Huyền.
Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, khẽ nói bên tai cô: "Chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ xa nhau!"
Mazolini trong bức tranh đang lạnh lùng nhìn cô.
Bỗng có tiếng chuông lạ lùng phá tan sự yên tĩnh của họ. Cao Huyền nhíu mày: "Tiếng chuông gọi cửa đấy mà. Anh sẽ ra xem sao. Em cứ ở đây đợi anh, tuyệt đối đừng ra."
Cao Huyền ra khỏi căn phòng bí mật, rồi ra phòng khách, mở cửa. Khách là 1 người lạ mặt.
Một nam giới trạc tuổi Cao Huyền, mặc bộ sắc phục cảnh sát phẳng phiu, và có ánh mắt sắc sảo. "Anh là Cao Huyền phải không?" Anh ta chìa tấm thẻ cảnh sát. "Tôi là Diệp Tiêu. Tôi vào nói chuyện với anh được chứ?"
Vẻ mặt Cao Huyền hết sức điềm tĩnh, anh mỉm cười: "Đương nhiên là được. Mời anh vào đây!"
Diệp Tiêu thong thả bước vào phòng khách, ánh mắt nhạy bén nhìn khắp căn phòng 1 lượt. "Anh là giảng viên khoa Mỹ thuật của trường đại học phải không?"
"Không! Tôi chỉ là giảng viên thỉnh giảng, mỗi tuần lên lớp vài buổi mà thôi. Tôi là họa sĩ."
"Anh có quen cô sinh viên năm thứ 4 tên là Xuân Vũ không?"
"Có! Tôi quen cô ấy. Cô ấy từng làm người mẫu cho tôi vẽ. Có vấn đề gì không?"
"Anh có biết cô ấy hiện đang ở đâu không?"
Cao Huyền nhún vai: "Tôi không rõ lắm. Cô ấy làm sao vậy?"
"Hiện nay cô ấy đang rất nguy hiểm." Diệp Tiêu nắm chặt nắm tay, ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào mắt Cao Huyền. "Rất có thể cô ấy đang ở cùng một gã tâm thần quái dị."
"Tâm thần quái dị? Anh cho tôi biết tên hắn được không?"
Diệp Tiêu trầm ngâm 1 lát rồi chậm rãi nói: "Tên hắn là Cao Huyền."
Cao Huyền vẫn rất giữ được vẻ mặt tự nhiên, bình tĩnh nhìn Diệp Tiêu, không đáp lời.
Bỗng nhiên khuôn mặt Xuân Vũ hiện ra ở căn phòng phía sau lưng Cao Huyền.
Diệp Tiêu nhận ra ngay: "Xuân Vũ!"
Sắc mặt Cao Huyền lập tức thay đổi hẳn, anh chạy vụt vào gian trong, rồi khóa ngay cửa lại. Cao Huyền kéo tay Xuân Vũ chạy vào gian phía sau.
Xuân Vũ không kịp phản ứng gì, chỉ vừa chạy vừa kêu lên: "Anh làm gì thế? Em biết anh Diệp Tiêu mà!"
Nhưng Cao Huyền không nói gì, anh kéo Xuân Vũ vào 1 gian nhỏ, trên nóc có ô cửa bé tẹo dựng sẵn cái thang sắt, anh đỡ Xuân Vũ bước lên rồi mình cũng lên theo.
Xuân Vũ thấy lạnh giá, thì ra đây là nóc nhà. Cô giẫm trên những viên ngói phủ tuyết, tuyết đang rơi trên đầu, trời đang dần sẫm lại.
Cao Huyền rút cái thang lên, rồi đậy cửa nóc lại. Họ men theo mái dốc bước xuống, ngói đang bám tuyết, rất dễ trượt ngã. Cao Huyền vô cùng thận trọng, gần như phải bò.
Sang đến mái bên kia thì coi như hết lối, họ đành ngồi trên mái vậy. Cao Huyền cởi áo khoác rồi choàng lên vai Xuân Vũ, anh khẽ nói: "Không sao. Chỉ cần chịu khó chờ, họ không tìm thấy chúng ta thì sẽ nghĩ là chúng ta đã trèo qua cửa sổ trốn ra rồi, họ sẽ phải ra về."
Xuân Vũ đã run cầm cập, cô ngồi ngây người nhìn bầu trời. Ngồi trên nóc nhà có thể nhìn ra rất xa, bên cạnh là dòng sông Tô Châu đang lặng lẽ trôi, xung quanh là rất nhiều nhà cao tầng. Không có ai chú ý đến họ, ngoại trừ từ các nhà cao tầng nhìn xuống.
Cô nhìn Cao Huyền bằng ánh mắt hoài nghi, lạnh lùng hỏi: "Không, anh phải nói đi đã, tại sao chúng ta phải trốn?"
Không thể giấu mãi được nữa, Cao Huyền buồn rầu nói: "Anh chỉ vì không muốn xa em mà thôi."
"Tại sao? Chẳng lẽ Diệp Tiêu đến để bắt anh à?"
"Có lẽ thế." Anh thở dài, làn hơi nước phả ra lập tức bị gió tuyết cuốn đi ngay. "Chắc họ đã phát hiện ra điều bí mật."
"Bí mật gì?"
Ánh mắt anh chợt trở nên rất đáng sợ, trong bóng tối tuyết rơi, hình như lộ ra tia sáng lạnh của dã thú. "Người sáng tạo ra trò chơi địa ngục - chính là anh."
Xuân Vũ chao người đi, suýt mất thăng bằng, Cao Huyền vội ôm chặt lấy cô. Sau 1 lúc im lặng, Xuân Vũ nói: "Anh chính là bàn tay đen đứng sau thao túng? Anh chính là u linh địa ngục ư?"
"Đúng. Anh phát minh ra trò chơi địa ngục, tất cả khởi nguồn từ anh. Em có nhớ ở “Quán cà phê địa ngục” em đã đối thoại với đối phương có nickname là Mazolini không?" Cao Huyền bỗng ngừng lại, khẽ phủi tuyết bám trên đầu Xuân Vũ. "Mazolini đó - thực ra là anh."
"Tại sao anh phải làm như thế?"
"Vì anh là thế hệ sau của Mazolini, anh không chỉ thừa kế tài sản của ông mà còn thừa kế cả tinh thần của ông nữa. Em đã nhìn thấy “Tầng 19 của địa ngục”, cũng đã biết, ai vào địa ngục đều do phạm tội nặng, không ai trên đời có thể thoát khỏi sự trừng phạt của địa ngục. Có ai dám nói với lương tâm rằng đời mình không hề làm điều gì phải áy náy không?"
"Thế là làm sao? Tội khởi thủy à?" (chỉ tội của thủy tổ loài người: Adam và Eva đã ăn trộm trái cấm, tội này truyền mãi muôn đời, trở thành căn nguyên của mọi tội ác và tai họa.)
"Em đã xem “Bảy đại tội” rồi chứ? Thế đã là gì! Loài người đâu chỉ có 7 tội? Nói 70 vạn tội cũng chưa phải là nói quá. Từ cổ chí kim, bất kể ai cũng có tính tham lam, ai cũng có thói ích kỷ. 5000 năm lịch sử nhân loại là lịch sử lừa gạt trả đũa lẫn nhau."
Tuyết bay vào mắt Xuân Vũ nhưng lúc này cô đã quên cả giá lạnh, cô lắc đầu: "Không! Em không tin rằng mọi người trên đời này đều có tội."
"Dù không gây ra tội ác nhưng lòng có những ý nghĩ ác độc, thì vẫn cứ là ác! Trong đáy lòng mỗi người đều có ý nghĩ tội ác, họ đều sẽ bị đánh giá ở địa ngục, các tội đã gây ra sẽ bị xét xử, các bóng đen ở nội tâm sẽ bị phơi bày."
Cao Huyền đứng lên, dưới màn đêm, trông cứ như 1 ác quỷ thời cổ xưa.
"Cho nên anh mới tạo ra trò chơi địa ngục, để cho những người bước vào trò chơi này đều trở thành vật thí nghiệm cho thứ tư tưởng điên rồ của anh?"
"Đúng! Mục đích của trò chơi là nhằm kiểm nghiệm 1 vấn đề: có phải ai ai cũng có tội không?"
Xuân Vũ đưa tay bưng miệng mình, nói: "Anh đã điên từ lâu rồi đúng không?"
"Có lẽ thế cũng nên. Mỗi người vào trò chơi địa ngục đều sẽ phải chịu thử thách khác nhau, ở tầng nào của địa ngục cũng có thể bị GAME OVER. Bị 18 tầng địa ngục đào thải, không ai có thể đến được tầng cuối - tầng 19 của địa ngục." Cao Huyền lại ngồi xuống vuốt mái tóc Xuân Vũ. "Nhưng số phận đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, anh nhận ra anh đã yêu em. Và số phận lại để em cũng bước vào trò chơi địa ngục. Khi anh biết rõ thì anh rất mâu thuẫn. Anh không muốn dễ dãi để lộ bản thân, nhưng anh cũng không muốn em bị bất cứ tổn thương nào. Bởi thế anh tìm mọi cách ngầm giúp đỡ em, để em càng can đảm và tự tin hơn, mong em có thể vượt qua mọi rào cản, rồi bước vào tầng 19 của địa ngục - mãi mãi ở bên anh!"
"Vậy thì, tất cả đều là do anh sắp đặt?"
"Tất cả đều là trình tự mà anh bố trí trước, bất cứ ai chơi trò địa ngục đều phải trải qua những thử thách như thế. Hôm qua khi anh và em cùng vào tầng 18 địa ngục, anh lo em sẽ không qua nổi cửa ải này, bèn bí mật bám theo em. Anh đem bánh ga-tô và lon cô-ca vào cái phòng đó, là do anh bất chợt bổ sung trình tự, để em khỏi bị đói."
"Còn ở bể bơi thì sao?"
"Anh đã lựa chọn học viện Tài Trí để làm tầng 18 của địa ngục. Hàng chữ trên tường bể bơi là do anh viết cách đây 1 tháng, nước trong bể bơi thì mới xả vào. Tối qua bám theo em đến bể bơi, thấy em bị ngã xuống - điều ấy thì anh không ngờ, vì thế anh đã lập tức nhảy xuống để cứu em lên."
Xuân Vũ cảm thấy tuyệt vọng, nhìn lên bầu trời đêm tuyết rơi lẽ ra phải rất lãng mạn, cô nói: "Trời đất ạ! Những tư tưởng điên rồ này của anh từ đâu ra vậy?"
"Đã có từ rất lâu rất lâu rồi, nhưng anh vẫn chôn sâu trong đáy lòng. Anh biết chốn nhân gian thế tục này không thể chứa nổi một “siêu nhân” như anh!"
"Anh nói mình là “siêu nhân”?"
"Trăm năm về trước, Mazolini đã cho rằng mình không phải là nhân loại bình thường, mà là “siêu nhân” như Nietzsche đã nói. Anh là dòng dõi của Mazolini, từ nhỏ đã có chỉ số IQ vượt trên người thường, ai trông thấy anh cũng hổ thẹn vì thấy mình thật bé nhỏ, anh đương nhiên là một “siêu nhân”. Và, cũng chỉ có “siêu nhân” mới không chịu sự khống chế của địa ngục, đồng thời là chúa tể thế giới này!"
"Mazolini mắc bệnh tâm thần, anh cũng di truyền bệnh tâm thần của ông ấy thì phải?"
"Anh có thể cho em biết: anh đã từng nằm viện tâm thần ở Anh quốc vài tháng, nhưng là do anh cố ý vào đó. Mục đích là để nắm được phương pháp điều khiển tâm lý. Có 1 vị giáo sư già rất có hứng thú với anh, đêm nào ông ta cũng bàn luận với anh về triết học và nghệ thuật. Ông ta cho rằng đó là liệu pháp thôi miên thực hiện với anh, và tuyên bố rằng đã phát hiện ra anh có mối hoang tưởng về địa ngục. Thực ra đó là do anh cố tình nhử ông ta, để anh học cho được kỹ thuật thôi miên cao siêu nhất thế giới. Anh với ưu thế của kẻ “hậu sinh khả úy”, thừa sức nắm được điểm yếu tâm lý của ông ta, nên đã thôi miên ông ta thành công. Thế là vị giáo sư thần kinh học nổi tiếng thế giới, rốt cuộc trở thành bệnh nhân tâm thần, hiện nay vẫn bị nhốt ở cái bệnh viện đó! Còn anh, anh bí mật trốn ra, sửa lại tất cả các loại hồ sơ giấy tờ của mình. Ngoại trừ cái bệnh viện tâm thần đó ở Anh quốc thì không ai biết anh đã từng trải qua 1 chuyện như thế!"
Xuân Vũ toàn thân run như cầy sấy: "Thực ra anh là người hay là quỷ?"
"Kìa, anh đã nói rồi: anh không phải người cũng chẳng phải quỷ, anh là “siêu nhân” - như Nietzsche đã nói!" Cao Huyền tiếp tục vuốt ve mái tóc Xuân Vũ, nói dịu dàng: "Cảnh sát không thể tìm thấy chúng ta, họ sẽ mau chóng rời khỏi đây. Lát nữa chúng ta xuống, mang tiền theo, rồi cao chạy xa bay. Anh có 1 ngôi nhà ở ngoại ô London, xung quanh là rừng cây rất đẹp, mùa hè đến nở đầy hoa. Chúng ta sẽ ở đó, ngửi mùi hương hoa của rừng, sẽ vĩnh viễn bên nhau."
Trong màn đêm tuyết rơi đầy trời, Xuân Vũ ngồi trên mái nhà tuyết phủ, cô bỗng như bị trúng phép tà ma gì đó, đắm đuối chăm chú nhìn Cao Huyền. Ánh mắt anh có 1 khả năng thấu thị nào đó khiến Xuân Vũ cảm thấy mình hoàn toàn bị đôi mắt ấy nhìn xuyên suốt. Ánh mắt anh như 1 bàn tay có thể len lỏi vào bất cứ nơi nào, nhè nhẹ mơn man trên làn da của cô, đụng đến những điều bí ẩn nhất trong đáy lòng cô.
Cô thấy con tim mình đã tan chảy, như những bông tuyết hòa quyện cùng đêm đông vô tận. Cô từ từ ngả vào lòng Cao Huyền, giọng đắm đuối như có men say. "Anh có biết em yêu anh đến nhường nào không? Vâng! Em sẽ đi theo anh, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau!"
Ở phía dưới mái nhà, Diệp Tiêu đã tìm khắp các căn phòng của Cao Huyền, kể cả căn phòng kín treo tranh, mà không thấy bóng một ai.
Anh lại đến bên cửa sổ. Phía dưới là 3 tầng nhà, bên cạnh có tay vịn. Liệu có phải họ đã trèo qua cửa sổ trốn đi không?
Diệp Tiêu lặng lẽ đứng trong phòng ngủ của Cao Huyền. Cách đây 2 giờ anh còn ở bệnh viện nói chuyện với bác sĩ Văn, bệnh viện tâm thần ở Anh quốc gửi email cho bác sĩ Văn, ba năm trước họ đã từng nhận 1 bệnh nhân kỳ lạ luôn hoang tưởng rất mạnh về địa ngục, người ấy lại có khả năng thôi miên qua điện thoại.
Có 1 chi tiết khiến Diệp Tiêu kinh ngạc: bệnh nhân ấy là người Trung Quốc đã du học ở đó mấy năm, là 1 họa sĩ có tiếng. Người đó là Cao Huyền.
Diệp Tiêu nghĩ ra ngay. Sáng nay anh đến trường đại học hỏi các bạn của Xuân Vũ về tình hình cô ta, họ đều nói pha chút ghen tỵ rằng gần đây Xuân Vũ hay quan hệ với 1 họa sĩ tên là Cao Huyền.
Bác sĩ Văn đã từng nói: người phát minh ra trò chơi địa ngục chắc chắn phải là 1 thiên tài điên rồ.
Cao Huyền chính là một thiên tài điên rồ.
Diệp Tiêu cũng bất ngờ nhận được một cú phôn, người gọi cho anh chính là kẻ bị tình nghi nhiều nhất: Nghiêm Minh Lượng.
Minh Lượng có vẻ rất sốt ruột muốn gặp anh càng sớm càng tốt.
Anh lập tức tạm biệt bác sĩ Văn, rồi đi đến quán cà phê đã hẹn với Minh Lượng.
Minh Lượng đã chờ sẵn ở đó. Anh ta có nước da xám như chì, chắc là đã bệnh tật lâu ngày. Đó là hậu quả của việc thiếu 1 bên thận.
Đây là lần đầu tiên 2 người gặp nhau. Giọng của Minh Lượng khô không khốc: "Anh Diệp Tiêu, tôi không định biện bạch gì cho mình cả. Chắc anh đã phát hiện ra trò chơi địa ngục? Đúng là tôi phải chịu trách nhiệm về điều này, nhưng mong anh hãy nghe tôi nói đã."
Minh Lượng kể tóm tắt về thân phận đáng buồn của mình, rồi nói về chuyện ở châu Âu, khi anh đang bế tắc cùng đường thì được một đồng bào Trung Quốc giúp đỡ. Người đó là Cao Huyền. Anh vốn không quen Cao Huyền, nhưng Cao Huyền lại nhận ra anh, vì anh học dưới Cao Huyền 2 khóa ở cùng trường đại học.
Hồi đó Cao Huyền rất sẵn tiền bạc, nghe nói tổ tiên anh ta là một họa sĩ người châu Âu rất nổi tiếng, để lại nhiều tác phẩm có giá trị, anh được thừa kế 1 tài sản lớn. Cao Huyền biết Minh Lượng có khả năng đặc biệt trời phú về lĩnh vực máy tính và khai thác trò chơi, bèn cấp cho anh 1 khoản tiền lớn - giúp anh thoát cảnh khó khăn, có được cơ hội làm việc ở một công ty lớn chuyên về game máy tính.
Về sau, Cao Huyền và Minh Lượng cùng trở về Trung Quốc. Cao Huyền tuy rất giàu có nhưng vẫn muốn làm 1 họa sĩ và còn tham gia giảng dạy ở trường đại học. Minh Lượng thì mở công ty dịch vụ nhắn tin. Chịu ơn cứu mạng của Cao Huyền, nên anh luôn nghe lời anh ta.
Cách đây 2 tháng, Cao Huyền nói muốn hợp tác với anh để làm trò chơi tin nhắn. Ý tưởng và kịch bản là do Cao Huyền, Minh Lượng phụ trách lập trình và kỹ thuật cụ thể. Ý tưởng và kịch bản của Cao Huyền hết sức kinh dị khiến Minh Lượng phải mấy đêm liền gặp ác mộng; tuy nhiên anh vẫn cơ bản hoàn thành chế tác trò chơi này.
Nhưng Minh Lượng cảm thấy không nên tùy tiện tung game này ra, vì lo rằng sẽ gây nên chuyện. Lúc đó Tố Lan là sinh viên năm thứ 4 đang làm ở công ty, anh bèn chọn cô để thực nghiệm. Anh để cho Tố Lan chơi game này xem xem có xảy ra vấn đề gì không. Hậu quả là Tố Lan đã bị chết rất bất thường. Cách đây không lâu còn có tin vài sinh viên khác cũng xảy ra chuyện.
Vốn nghĩ rằng "GAME OVER" chỉ là "trò chơi địa ngục", không ngờ lại còn bị chết và phát điên! Trong game địa ngục này còn có vi-rút máy di động, có thể điều khiển từ xa đối với di động của người chơi. Ví dụ sau khi người đó xảy ra chuyện, thì nó có thể truyền game này cho máy di động nào mà khi người đó còn sống đã nhắn tin nhiều nhất, và vẫn hiện ra số máy của người đã chết. Thực ra là vì di động này đã bị nhiễm vi-rút.
Minh Lượng rất kinh hãi, ăn không ngon ngủ không yên, thậm chí không dám đụng đến máy dịch vụ của công ty nữa. Sau hôm Xuân Vũ phát hiện thấy tấm ảnh của Uẩn Hàm trên bàn làm việc của anh, anh quyết định rời công ty để sang Hồng Kông. Hôm qua nghe nói cảnh sát đang tìm anh, anh biết mình không thể trốn thoát, bèn đến để khai báo.
Minh Lượng cho Diệp Tiêu biết địa chỉ của Cao Huyền, anh bèn lập tức đến ngay ngôi nhà bên bờ sông Tô Châu này.
Tầng trệt là phòng tranh của Cao Huyền. Anh lên tầng 2 của phòng tranh và đã nhìn thấy bức tranh vẽ Xuân Vũ; chứng tỏ Cao Huyền và Xuân Vũ đã có quan hệ rất sâu. Quả nhiên vừa rồi anh đã trông thấy Xuân Vũ nhưng rồi cả Cao Huyền và Xuân Vũ đã biến mất cứ như là bốc hơi lên trời!
Diệp Tiêu kiểm tra thật kỹ các căn phòng, tìm xem có cửa ra nào khác không. Phía trong có 1 gian nhỏ, anh chú ý đến 2 vết hằn trên sàn nhà, hình như là dấu vết để lại của 1 cái thang.
Anh lập tức ngẩng lên nhìn, và nhận ra 1 ô cửa nằm khuất trên mái nhà. Anh bắc ghế trèo lên, ra khỏi ô cửa, nào ngờ chỉ thấy mái nhà, gió lạnh như cắt thịt cắt da.
Lúc này trời đã tối, anh nhìn thấy 1 đôi nam nữ đang ngồi trên mái ngói phủ đầy tuyết trắng. Diệp Tiêu thấy phấn khích, anh bò lên đỉnh mái nhà, rồi thận trọng đến gần họ.
Anh nhìn thấy mái tóc đen của Xuân Vũ dưới làn tuyết rơi, chẳng khác gì đang đội những đóa hoa trắng, bộ váy trắng dài khiến cô như một tiên nữ trên trời. Cao Huyền đang ôm chặt lấy cô. Họ đang ngồi ở phía gần cuối cùa mái nhà, chỉ nhích ra 1 bước thì sẽ rơi xuống, họ thậm chí không dám đứng lên.
Tuy mới chỉ là nóc nhà tầng 3 nhưng trong đêm tuyết rơi này vẫn cho người ta 1 cảm giác càng lên cao càng giá lạnh ghê gớm. Diệp Tiêu nhìn xuống sông Tô Châu, rồi lại nhìn đôi nam nữ đang ngồi kia. Cuối cùng anh gọi to: "Xuân Vũ, hãy rời Cao Huyền ngay!"
Xuân Vũ đã nhìn thấy Diệp Tiêu, cô đứng lên 1 cách vô thức, xua tay: "Không! Tôi muốn mãi mãi ở bên Cao Huyền!"
Diệp Tiêu kinh ngạc. Đang đêm tối, nhưng đèn sáng ở các nhà xung quanh vẫn giúp anh nhìn rõ khuôn mặt Xuân Vũ. Cô ta như đang say trong hạnh phúc, hoàn toàn không hiểu mình đang ở bên 1 tên ác quỷ. Lẽ nào ngay thần kinh cô ta cũng đã bị Cao Huyền điều khiển?
Biết đâu, tình yêu cũng là 1 sự thôi miên?
Cao Huyền cũng đứng lên nói to: "Chớ lại gần, kẻo Xuân Vũ sẽ rất nguy hiểm!"
Diệp Tiêu lập tức đứng lại, chỉ cách họ chừng 5-6 mét, lạ lùng nhìn Xuân Vũ. Có lẽ cô ta cũng đã biết nhưng vẫn khăng khăng ngoan cố, đầu óc đã u mê mất rồi. Không! Phải để cho cô ta trở lại với chính mình, chứ không thể trở thành một người phụ thuộc vào thần kinh của Cao Huyền.
Tuyết rơi vào mắt Diệp Tiêu. Anh bỗng cảm thấy Cao Huyền giống như 1 đối thủ đáng sợ, còn mái nhà trong đêm gió tuyết này chính là nơi quyết đấu của các dũng sĩ thời cổ.
Anh bỗng lớn tiếng: "Xuân Vũ còn nhớ Thanh U không?"
Xuân Vũ bỗng như bị điện giật, miệng lẩm bẩm: "Thanh U? Thanh U đã chết rồi. Đó là người bạn tốt nhất của tôi. Bạn ấy đã chết."
"Có biết tại sao cô ấy chết không?"
"Tại trò chơi địa ngục."
"Cô có biết ai là người tạo ra trò chơi địa ngục không?"
"Là..." Xuân Vũ bỗng nín lặng, ngẩng nhìn Cao Huyền. Anh ta thì đang gườm gườm nhìn Diệp Tiêu, cứ như đang dùng ánh mắt để quyết đấu.
Diệp Tiêu trả lời hộ cô: "Chính Cao Huyền đã hại Thanh U, đã hại cả Tố Lan. Hứa Văn Nhã bị điên, Nam Tiểu Cầm bị tai nạn giao thông cũng là tại tên ác quỷ đang đứng bên cô lúc này!"
Cao Huyền không nhịn nổi nữa: "Không đúng! Vì con người họ đã làm điều ám muội nên bị tống vào địa ngục để nhận sự xét xử công bằng!"
"Anh không có quyền quyết định sự sinh tử của ai!" Diệp Tiêu bước lên 1 bước. "Kẻ đáng bị tống vào địa ngục chính là anh!"
Bỗng một cơn gió tuyết tạt vào mắt Cao Huyền, anh ta cúi đầu im lặng.
Diệp Tiêu tiếp tục bồi thêm: "Xuân Vũ hãy nghĩ đến các bạn cùng phòng với mình! Hãy vì Thanh U, vì Tố Lan, và cũng vì chính mình, cô đừng cặp kè với tên ác quỷ này nữa!"
Gió mỗi lúc 1 mạnh, chiếc áo khoác của Cao Huyền choàng trên vai Xuân Vũ bị